Chương 4: Rời quê
Xe ngựa rời Lạc Thủy khi trời còn tối. Minh Châu không khóc. Nàng chỉ vén rèm nhìn con đường phía sau dần chìm vào sương. Vân Lão nói: Từ hôm nay, con không chỉ học chữ. Con phải học cách nhìn thấy thứ người khác cố tình không nhìn.